MÙA PHƯỢNG SẦU- Giang Vũ Long Tiên (A07-19)

HỐI TIẾC

Có những lúc tôi ngồi bên hiên vắng
Thơ thẩn buồn sao nhớ quá bạn ơi
Tôi nhớ bạn với tiếng cười lời nói
Ngồi thầm nghĩ phải chăng ta còn học
Để vui đùa trong lớp cũ, trường xưa

MÙA PHƯỢNG SẦU

Dear Hạnh !

Mới ngày nào nhìn nhau bỡ ngỡ trong sân trường Nguyễn Thượng Hiền, thế mà thấm thoát đã 3 năm. Thời gian trôi đi nhanh chóng quá nhỉ ? Tôi cảm thấy mùa chia tay đã gần kề. Lúc mà bạn bè phải xa nhau, phải ra đi với bao nhiêu kỉ niệm của thời áo trắng. Sao thời gian không chậm lại để cho quãng đời học sinh của mình thêm nhiều kỉ niệm. Chẳng còn bao lâu nữa là tất cả những kỉ niệm vui buồn sẽ lùi vào quá khứ để nhường chổ cho khung trời với biết bao nhiêu chông gai mà từng bạn sẽ phải đạp lên để vươn lên mục tiêu của mình mà mình hằng mong ước. Nhưng , buồn làm chi nữa : tất cả đều phải tuân theo qui luật của cuộc sống. Không như những mùa phượng trước, mà mùa phượng năm nay mang đến cho ta những kỳ thi gay cấn, quyết định số phận mười hai năm học đã qua và mở ra một tương lai trong các ngưỡng cửa Đại học hoặc lao vào thực tế cuộc sống. Continue reading MÙA PHƯỢNG SẦU- Giang Vũ Long Tiên (A07-19)

CÂU CHUYỆN XƯA

mua

Có những ngày chẳng nắng
Chỉ vì trời cứ mưa
Có một câu chuyện xưa
Viết nhàu tờ giấy cũ
Gương mặt nhìn ủ rũ
Soi lại tháng năm qua

Nhặt lấy một bông hoa
Ngửi từng nhịp thở nhẹ
Như đâu còn có lẽ
Không phải là đã xa

Người về đâu hối hả
Ta đứng lặng nơi này
Biết con đường vẫn vậy
Lạnh lùng không ai hay

Mưa ướt tà áo ấy
Thương xót cũng khô rồi
Gió bay làm tóc rối
Câu chuyện xưa quay về
Nhắm mắt cười rơi lệ
Tiếng mưa còn nhắc ai

26/09/2016
Sác Màu- Đỗ Ngọc Hạnh

mua2

Thương – Băng Tâm (A07-28)

Thời gian cứ đi qua, đi qua, đi qua…những tán phượng chờ một cơn mưa cho nở bừng lên khung trời kỉ niệm đỏ. Có một giọt sương long lanh màu mực tím. Ai nhặt sương đem ép cả vào thơ.

Thời gian cứ vô tình và để lại cho mọi người một chút tình phải không Ngọc Hạnh.

Thế là sắp đến đây, bỗng phút chốc 3 năm học chợt như tan biến trong chớp mắt, giờ chỉ còn lại kỉ niệm, luyến tiếc. Đôi lúc Băng Tâm không dám nghĩ về những gì sắp xảy ra. Đừng nghĩ, đừng nghĩ gì thêm Hạnh ạ! Như thế sẽ đỡ đau lòng hơn.

Sắp đến những giờ phút cuối, băng Tâm bồi hồi không biết viết gì cho Hạnh. Băng Tâm không dám hứa là sẽ nhớ Hạnh mãi mãi, không bao giờ quên đi người bạn gái thân yêu. Chỉ sợ một ngày nào đó phút vô tình Băng Tâm không nhận ra nhau, không nhớ nhau, thì lúc đó những lời nói kia trở nên giả dối, vô nghĩa, và lúc đó càng làm đau lòng cô bạn Ngọc Hạnh của Băng Tâm. Băng Tâm chỉ nguyện với lòng mình sao mãi nhớ những hình ảnh của những người bạn thân yêu, trong đó có Ngọc Hạnh

Biết nói gì hơn, Băng Tâm chỉ muốn cầu chúc Hạnh mãi là người bạn gái đáng yêu của mọi người và cả ” người ấy” nữa.

Mong sao những điều tốt lành luôn đến với Hạnh trên con đường đời tương lai mà Hạnh đã chọn.

Thân
Băng Tâm

TB: Hạnh ơi, Hạnh chừa đất cho Băng Tâm ít quá, chẳng tung hoành gì được (nhưng dẫu sao vẫn hên vì nếu Hạnh chừa cho Băng Tâm nhiều Tâm cũng không biết viết gì thêm)