Category Archives: CẢM XÚC

Buổi sáng và tô phở

PicsArt_1438130779606[1]

Trang dừng xe ghé vào một quán phở quen thuộc. Buổi sáng Trang thích dùng phở. Hai mẹ con người bán vé số dắt tay nhau đi bộ ngang qua, đứa con nói:

– Mẹ ơi lâu rồi con chưa được ăn phở.
– Ừ bữa nào mẹ mua cho ăn. Người mẹ đáp.
– Quán này chắc ngon lắm! Người con nhỏ nhẹ.

Người mẹ xoa đầu con. Hai mẹ con bước vào quán mời mọi người mua vé số. Ánh mắt đứa bé nhìn chăm chăm vào những tô phở được bưng ra làm Trang chạnh lòng. Bất giác cô gọi họ tới, mua 2 tờ vé số và nói :

– Em mời chị và cháu dùng phở . Hai mẹ con ngồi xuống ăn cùng em cho vui, em mời ạ.
– Không, chúng tôi ăn no rồi, cám ơn cô -Người mẹ nhìn Trang ngạc nhiên, rồi kéo con đi.

Đứa bé có vẻ tiếc nuối, ngoái lại nhìn Trang. Hai mẹ con rời khỏi quán. Trang gọi phục vụ cho 2 hộp phở mang về, cô bảo họ làm gấp. Trang cầm lấy và chạy ra đường. Trang không thấy họ, cô đứng trân người một lát, cô thấy họ đi ra từ một quán ăn khác, cô chạy theo :

– Chị ơi cho em gửi chị và cháu 2 tô phở .
– Dạ không, tôi không lấy đâu.
– Em lỡ mua rồi chị nhận cho em vui.

Người phụ nữ im lặng một lát rồi cầm lấy:
– Tôi cám ơn cô nhiều.
– Không có gì đâu chị. Chị và cháu ăn liền đi , ăn nóng mới ngon.
– Tôi không biết nói sao, tôi cám ơn cô lắm, lát nữa tôi sẽ ăn.
– Thôi chào chị nhé!
– Chào cô!
– Con cám ơn cô, con chào cô – Đứa bé nói
– Ừ chào con. -Trang mĩm cười và vuốt mái tóc đứa bé.

Hai mẹ con người bán vé số bước đi, họ đi sát vào nhau, dáng họ ngã nghiêng trên đường. Trang trở lại tiệm phở. Cô ngồi ăn, nhìn xung quanh, những đứa trẻ được cha mẹ đút cho ăn từng miếng. Hương vị phở thật ngon, thơm phức, những người ngồi kia đang chậm rải thưởng thức. Trang nhìn ra đường, từng dòng người đang lao vút, hối hả. Mỗi người một số phận . Cô mong rằng hai mẹ con người bán vé số ăn ngon miệng. Cô mong rằng người con sẽ vì bát phở ngon mà cố gắng . Để được ăn ngon mặc đẹp thì chúng ta phải lao động và phấn đấu. Những người không có mục đích, không có ước mơ sẽ không có gì cả.

Nắng sáng nhẹ nhàng, tung tăng thật đẹp. Những ước mơ của Trang cũng long lanh như tia nắng. Một ngày tốt lành cho Trang và cho tất cả mọi người!

28/07/2015
Sắc Màu – Đỗ Ngọc Hạnh

Không có gì là không thể

BO5A9326 copypaint

Chào ngày mới! Chào tuần mới! Buổi sáng thứ hai với những công việc đang đợi, với những yêu thương đong đầy!

Cuộc sống cho ta những niềm vui và nỗi buồn, những thành công và thất bại. Nhưng ta luôn mĩm cười và những điều tốt đẹp luôn đến. Mỗi ngày cố gắng một ít, sẽ có ngày đơm hoa kết quả. Mỗi ngày yêu thương một ít, sẽ yêu thương dâng tràn.

Ta biết rằng cho đi nhiều hơn , sẽ nhận lại thật nhiều. Chia sẻ với mọi người , yêu thương mọi người , đem đến cho mọi người những niềm vui, ta cũng sẽ nhận lại rất nhiều niềm vui và thấy cuộc sống của mình có ý nghĩa.

Những gì chưa tới thì không suy nghĩ quá nhiều. Ta hãy sống trọn vẹn hạnh phúc ngày hôm nay. Và ngày mai vẫn sẽ là ngày hạnh phúc.

Không có gì là không thể, không có gì là không làm được, khi ta biết rằng có một người luôn làm cho ta mạnh mẽ, khi ta nghĩ đến.

Một vì sao ở đâu đó trên bầu trời. Một vì sao không hiểu lòng ta. Nhưng vì sao soi sáng trái tim ta  và ta thấy mình  đáng sống.

Thương chúc cho tất cả những ai đến thăm trang web này thật nhiều hạnh phúc và đạt được thành công trong sự lựa chọn của mình.

27/07/2015
Đỗ Ngọc Hạnh- Sắc Màu

Những chuyến tàu Bắc Nam (4)

nhung chuyen tau

Hôm nay là mồng 4 Tết, tôi cầm chiếc vé tàu trên tay, bố mẹ tôi không cho tôi đi, bảo ở nhà đến mồng 8 Tết rồi mua vé máy bay vào.  Vì tôi đã định Tết nay  không về  nên chẳng chuẩn bị mua vé gì cả,  lúc đi  thì phải ngồi ghế cứng, còn vào thì cũng chưa biết khi nào vào.  Hôm qua, cùng các bạn cấp 3 đi chúc Tết thầy cô, có một bạn đã đưa cho tôi chiếc vé tàu này, vì bạn ấy có việc nên phải ở lại Hà Nội thêm ít bữa.  Chẳng hiểu sao tôi lại nôn nóng trở vào Sài Gòn, nơi ấy đâu có nhiều người thân như ở đây, nơi ấy tôi mới chỉ sống có 5 năm, trong khi nơi đây đã gắn bó với tôi hai mươi mấy năm. Bố mẹ lo lắng ,chăm sóc  cho tôi từng miếng ăn, giấc ngủ, như một đứa trẻ lên 5, muốn gì được đó, luôn lặng lẽ theo dõi tâm trạng của tôi .  Tôi thương bố mẹ lắm, tôi thấy có  lỗi với bố mẹ, nhưng tôi muốn tự do và có những điều tôi  không thể lý giải được.

Continue reading Những chuyến tàu Bắc Nam (4)

Những chuyến tàu Bắc Nam (3)

hồ tây

Hà Nội nơi tôi sinh ra và lớn lên cũng rất nhiều kỷ niệm. Tôi  thích những buổi chiều ngồi ngắm hoàng hôn nơi Hồ Tây, mùi hương hoa sữa nồng nàn , thật bình dị, nhẹ nhàng. Tôi chợt thèm một tách trà nóng, thèm một bát bún chả, những hương vị mà dù đi đâu tôi vẫn muốn về Hà Nội để thưởng thức.  Tôi ước gì Hà Nội có người tôi nhớ tôi thương…

Continue reading Những chuyến tàu Bắc Nam (3)