Category Archives: LƯU BÚT-12A7

Các bạn thân mến ! -Đỗ Ngọc Hạnh (A07-06)

53338238

 

Các bạn thân mến !

Chỉ còn vài tháng nữa thôi, xác phượng đỏ lại phơi mình trên đất lạnh, mùa hè lại về, một khoảng đời lại đi qua, để lại sau lưng ta biết bao kỷ niệm.

Thấm thoát, chúng ta sắp rời xa thêm một mái trường , chia tay với phấn trắng, bảng đen, với những buồn vui cùng trang vở và từng giờ học ăn vụng, chọc phá. Thật nhiều, thật nhiều những kỷ niệm đáng nhớ của lứa tuổi học trò.  Ôi! Dòng thời gian không cùng ta ở lại, vội vã trôi như dòng thác chảy xuôi. Giờ đây đứng trước một cuộc lựa chọn với muôn vàn cánh cửa đang rộng mở, mỗi người một hoàn cảnh, một lý tưởng và tự chọn cho mình. Các bạn có buồn không trong mùa hạ cuối? Rồi đây giảng đường Đại học không còn hồn nhiên thơ dại, không còn bị la rầy nhiều như thế nữa. Những vụng dại tuổi thơ có lẽ sẽ đọng lại trong tâm trí của mỗi người. Ta ôm ấp nâng niu trên trang giấy –những thân thương chan chứa những vui buồn.

Các bạn ơi! Xin viết vào đây đôi lời giữ lại của những ngày trong lứa tuổi thơ ngây, để ngày sau trên giảng đường cuộc sống, vẫn còn đây vương vấn những ngày.

KHÔNG ĐỀ

Nhẹ gối bàn tay trang sách cũ
Phượng ơi ngày tháng biết sao trừ
Cộng giúp cho tôi tình bạn thắm
Sân trường giai điệu của vô tư

23/01/1994

Đỗ Ngọc Hạnh

Ngọc Hạnh mến! – Ngô Thị Thanh Thanh (A07-25)

Một lần nữa mùa hè lại đến và có lẽ không ai trong chúng ta lại không cảm thấy vân vương vì đây là mùa hè cuối cùng của đời học sinh. Hạnh biết “hôn”, mấy năm học trước, cứ mỗi lần tới mùa hè ai thấy buồn thì buồn còn Thanh chẳng thấy buồn tí nào mà ngược lại còn cảm thấy vui trong bụng nữa là khác (nhưng hỏng dám nói ra, sợ là người ta đang buồn, mình “la” vui, người ta lại đánh cho một trận thì khổ, nên cứ “giả đò” là buồn). Vậy mà lần này Thanh lại thấy tiếc, tiếc và thấy như là mình sắp mất cái gì đó thật quý và lớn lao. Có lẽ vì hè này không phải là một kỳ nghỉ xả hơi, một kỳ vui chơi để rồi sau ba tháng lại gặp nhau, lại tiếp tục học, mà là kỳ nghỉ mát dài hạn vì lý do “thất nghiệp”.

Nhưng theo Thanh thì cũng không nên “u sầu” nhiều mà nên cố gắng hướng đến một tương lai tốt đẹp cho mình. Một nhà văn có viết “ Dù sao, nhà trường chỉ là một cái bến bình yên chuẩn bị cho những con người vượt biển. Ở đó con người chưa bao giờ sống hết mình. Con người chỉ biểu hiện mình rõ nét nhất khi họ đã thực sự bước vào đời vật lộn với sóng gió. Người học sinh chỉ là cây trong vườn ươm. Người ta không ai mãi mãi cứ là học sinh. Vì nếu chỉ như vậy, sự học tập đối với mỗi người sẽ trở nên vô ích…” Thanh rất thích đoạn này và có lẽ vì điều đó mà Thanh cảm thấy đỡ buồn hơn. Thanh nghĩ nếu tụi mình cứ học mãi thì có lẽ sẽ khó nhận ra sự quý báu của tuổi học sinh. Bây giờ khi chỉ còn được vài tháng cuối cùng của đời học sinh mà lại là những tháng quyết định cho cả quãng thời gian dài đi học, Thanh mong rằng Hạnh sẽ vượt lên nỗi buồn này để có thể đạt được những kết quả tốt đẹp trong các kỳ thi sắp tới. Thanh nghĩ rằng với tính cách hồn nhiên, yêu đời và với nụ cười luôn ở trên môi, Hạnh sẽ luôn thành công trong cuộc sống.

Thân

Ngô Thị Thanh Thanh

HẠ ƠI!

Cô học trò mắt nâu
Ngậm chùm hoa phượng đỏ
Hình như cô rưng sầu
Sắp bãi trường rồi đó

Cô học trò mắt nâu
Lưu bút còn dang dỡ
Nhặt chi xác ve sầu
Phượng vẫn âm thầm nở

Cô học trò áo trắng
Thở dài như khúc ngâm
Của một mùa đọng nắng
Tưởng mùa dài trăm năm

TUỔI HỌC TRÒ XANH NHƯ MÀU LÁ

Rồi cũng như là những phiến mây
Nỗi buồn đan bóng hai hàng cây
Con đường lá đổ đầy hoa nắng
Em giữ được gì trong đôi tay

Em giữ trong tay một chút lá rơi
Nghe buồn theo chiếc lá đơn côi
Màu xanh của lá như màu mắt
Như tuổi học trò mộng đầy vơi

Nhưng rồi lá khẽ gió cuốn bay
Ngẫn ngơ nghe lá vuột tầm tay
Lá sẽ trả về cho kỉ niệm
Màu sương vương mắt nghe cay cay

Nắng ấm cho em thất một trời
Màu xanh của lá phải mưa rơi
Tuổi học trò xanh như màu lá
Lá buồn lá khóc hay mưa rơi.

Khắc nỗi nhớ lên cây- Phan Thị Thu Thủy (A07-36)

Mở bài…ủa quên, kỳ này cô bắt làm nhiều bài kiểm tra quá nên xin lỗi nhé Rớt Ngọc Hạnh. Hạnh ơi, Hạnh à, Hạnh ăn…Thế là đã đến ngày thi tốt nghiệp, Đại học rồi. Nhanh thật, mới ngày nào lớp 10 nay đã lớp 12. Continue reading Khắc nỗi nhớ lên cây- Phan Thị Thu Thủy (A07-36)

Bạn ăn của Hạnh- Lê Mỹ Dung (A07-01)

Ai da! Có mấy trang thì làm sao mà viết đây? Làm gì mà tiết kiệm quá vậy hả? Dung thử rồi, ghi cái tựa cũng hết nữa trang đó, còn có chút xíu giấy thì lưu cái gì đây? Thôi để lại đây cây bút (đừng có vội mừng, bút hết mực đó) để đúng theo cái nghĩa đen của nó là lưu bút, chịu không?

Nói chứ, thiệt tình là Dung không có hứng viết cho Hạnh, chứ không phải là Dung ích kỹ không để lại đây một chút tâm sự hay những kỷ niệm của tụi mình (tại vì tàng là những kỷ niệm –ăn không à). Thôi vậy đi nhe, Hạnh cứ giữ cuốn lưu bút này cho đến lúc Hạnh xuất giá, Dung nghĩ rằng lúc đó mình sẽ có hứng viết cho Hạnh đó. Như vậy có chịu không? Đồng ý nhe!

Bạn ăn của Hạnh

LÊ MỸ DUNG