Category Archives: LƯU BÚT-12A7

Hư vô- Bùi Giang Cát Tường (A07-42)

Bữa nhận được lưu bút của Hạnh mình cũng hơi bỡ ngỡ, vì chúng ta tuy là bạn cùng lớp nhưng mà lại không mấy thân với nhau. Thật tình tại hơi mặc cảm chơi với các bạn nữ, phần thứ nhất là quá quậy, phần thứ hai là năm 12 này thì việc học hơi có đà xuống dốc. Nói thì nói vậy thôi chứ đã là bạn rồi thì mọi chuyện gì mà chúng ta không bỏ qua được. Nói chơi vậy thôi, sau đây Tường đi sâu vào chút cảm nghĩ của mình về Hạnh. Nhưng mà nói trước là tôi rất ít chơi với Hạnh cho nên trong khi nói có điều chi sai sót xin người đọc niệm tình tha thứ tội: Hạnh là người bạn gái tuy không đẹp nhưng cũng dễ thương, học vấn khá, chơi với bạn bè chưa thấy gây lộn, học tập không buông tha, ít quậy, chịu giỡn, hơi cố chấp, ít đi chơi, hay ăn hàng, ngồi tán gẫu. Nói thì nói là như thế chứ theo Tường thì trên đời này chả có gì là đáng quyến luyến hay là quên đi, tất cả những cái đó chỉ là một. Có một bài thơ như vầy: Continue reading Hư vô- Bùi Giang Cát Tường (A07-42)

Giới thiệu cho Hạnh- Lâm Thanh Tài (A07-18)

Sinh ngày 08-03-1976 (không phải Pê-đê)

– Trong trường ít quậy nhưng bị “tai” nhiều… không biết lý do.

– Tánh khí hay nóng bất thường: ” chắc không làm được việc lớn” đang cố gắng và qui ẩn giang hồ.

– Thích hòa đồng với bạn bè kể cả nam lẫn nữ và chưa có bạn ” gái” mặc dù rất nhiều bạn gái thông cảm vì thấy còn yêu đời.

– Làm văn thì dỡ nhưng nói chuyện thì hết ý.

– Thôi cuối năm xin chúc Hạnh một mùa thi cử suông sẻ mọi điều như ý muốn, thi đâu đậu đó. Có bạn trai chưa, nếu chưa Tài sẽ giới thiệu cho, toàn là dân ” chơi” không à, có chịu không.

“Lật trở lại thấy các bạn văn chương hay quá, nghĩ mà xấu hổ không chép nữa”

Con người khiêm tốn.

LÂM THANH TÀI

Dưới đây có các sư phụ từ “đỉnh quang minh” xuống Hạnh muốn làm quen ai nhớ đánh dấu chéo trong hình (A6)

Bạn cũ… – Nguyễn Đức Minh

Hạnh mến!

Thiệt tình là Minh vô cùng xúc động khi nhận được quyển lưu bút xinh đẹp, mới tinh này. Thời gian quả thật nhanh quá phải không cô lớp trưởng của tôi? Đối với Minh thời gian trôi nhanh theo qui luật của lẽ sống, chứ còn kỉ niệm thì lúc nào cũng còn đọng lại trong kí ức mặc dù nó đã trở về quá khứ nhưng không thể nào quên nó được.

Hạnh còn nhớ không, cách đây ba năm chúng mình còn học cùng 1 trường 1 lớp, chỉ khác có chổ ngồi, nhưng hề bao giờ có chuyện gì buồn mà chỉ có chuyện tức cười thôi! Câu chuyện này Minh sẽ kể cho Hạnh nghe ngay bây giờ đây. Tuy không hấp dẫn nhưng nó thật để cho chúng ta đáng nhớ và mỗi lần nhớ là mỗi lần buồn cười. Hạnh biết đó cuối mỗi học kỳ, thì ai sẽ nhận nhiệm vụ đi làm điểm tổng kết. Chẳng ai xa lạ lắm phải không Hạnh? Mà chính là cô lớp trưởng nhẹ cân và 1 chàng trai lớp phó học tập đầy có vẻ nhút nhác như thỏ đế. Thật buồn cười khi chàng ngốc chở cô lớp trưởng nhẹ cân đi trên cùng một chiếc xe đạp cộc cạch, phụ tùng hình như toàn bộ hàng ngoại mà ở Vietnam sản xuất. Đau khổ hơn hết là lúc bánh xe sau mềm, yên sau không niệm và khi thắng gấp chàng phải nhảy xuống trước thắng chân, còn nàng ngồi sau không biết phải làm gì ngoài những hành động tay giữ thật chắc vào xe, miệng thì la còn tim hình như muốn bay ra ngoài. Thật tội nghiệp cho cô lớp trưởng lúc đó không biết đi xe đạp mà lại kén người chở, mỗi lần đi đâu chỉ có chàng lớp phó đưa đi và đưa về.

Hạnh còn nhớ không một buổi chiều mưa bay bay chúng mình đi đến nhà thầy Thanh để làm điểm, được thầy mời ăn mít nhưng cả hai lúc đó đều sợ hay mắc cỡ gì đó không biết nữa, không ăn miếng nào, miệng thì nghe nói dạ còn tay thì không dám. Nhưng sau đó, thầy đi thì không biết chuyện gì đã xảy ra và sau khi thầy quay trở lại thì trên dĩa không còn 1 miếng nào cả để mời lại thầy, Hạnh thử nghĩ…? Trước khi ra về thầy tặng mỗi người mỗi người một quyển sách làm kỉ niệm, không biết Hạnh còn giữ không nhỉ? Riêng Mình đã mất và mất đi tự bao giờ cũng không biết nữa, Minh thật vô ý quá phải không Hạnh? Quả nhiên xui cho cả 2 kẻ học trò còn thơ dại, khi trở về đến nhà mỗi người đều phải nghe một vở cải lương, mà cả 2 đều chẳng hề mong muốn với tựa ” ĐI ĐÂU KHÔNG NÓI ĐỂ…PHẢI ĐI TÌM” .Tuy nhiên, bây giờ không học chung nữa nhưng câu chuyện này chắc có lẽ nó sẽ theo mình mãi trong quãng đường bước vào một tương lai đang mở rộng cửa hân hoan chào đón chúng ta và bắt buộc chúng ta phải chọn tương lai cho bản thân mình đó cô lớp trưởng nhẹ cân như ” quả mít ú” của tôi, mà hôm nay đã thay đổi hẳn đi và không biết đã tự hòa lẫn mình trong cách mới này tự bao giờ: một cô nữ sinh đáng mến, thơ ngây và …!

Đáng lẽ ra Minh đã quên chuyện này đã lâu rồi nhưng không hiểu sao nó cứ như quanh quẩn đâu đây, không thể như cơn gió bay phất qua được Hạnh à! Nhân dịp hôm nay luôn tiện viết lưu bút, Minh xin để lại trong quyển lưu bút này một cái gì đó cho vui vui tay hay tức cười cho nó có cảm hứng khơi dậy những kỉ niệm cũ buồn hay vui, mang trong nỗi lòng riêng tư của từng người.

Mặc dù, chưa bao giờ chúng mình đi đâu chơi xa xôi, mà chỉ đi làm nhiệm vụ không công nhưng không ngờ hôm nay việc tưởng như quên mà lại mang một kỉ niệm theo mãi chúng ta mà bất chấp cả thời gian.  Thôi dù sao đi nữa đôi bạn chúng ta không còn học chung nhưng còn nhớ vậy là quí báu quá lắm rồi phải không cô lớp trưởng của tôi? Và cuối cùng mình cũng xin chúc cho Hạnh đạt những kết quả tốt đẹp nhất ở trong những thời gian còn lại cắp sách đến mái trường cấp 3 này.

Thân nhiều

Nguyễn Đức Minh

Văn chương chữ nghĩa của mình tuy không trôi chảy, hay ho lắm mong Hạnh và các bạn  nào có thưởng thức xin thông cảm cho mình nhé!  (Thời gian 21h18′ ngày 04/02/1994 tức tối 24/12AL)

PHƯỢNG HỒNG

Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng, em chở mùa hè của tôi đi đâu.Chùm phượng vĩ em cầm là tuổi tôi 18, thuở chẳng ai hay thầm lặng mối tình đầu. Mối tình đầu của tôi là cơn mưa giăng giăng ngoài cửa lớp,là áo ai bay trắng cả giấc mơ, là bài thơ còn hoài trong vở, giữa giờ chơi mang đến lại mang về.

Cánh phượng hồng ngẩn ngơ, mùa hè đến trường khắc nỗi nhớ trên cây, và mùa sau biết có còn gặp lại. Ngày khai trường áo lụa gió thu bay. 

Mối tình đầu của tôi nhờ cây đàn buông tiếng xa xôi,
ai cũng hiểu chỉ một người không hiểu, nên có một gã khờ ngọng nghịu đứng làm thơ.

Em chở mùa hè đi qua còn tôi đứng lại nắng ngập đường một vạt tóc nào xa.

Một thoáng bâng khuâng – Huỳnh Ngọc Hân(A07-05)

Thế là đã sắp kết thúc thời học sinh của chúng mình rồi Hạnh nhỉ? Còn đâu nữa buổi Thể dục đầy hào hứng và thú vị, những tiết kiểm tra hồi hộp và vui nhộn. Và còn đâu nữa…Ôi ! Sao mình nuối tiếc quá!

Giờ đây kì thi lại sắp gần kề, không biết sau này, số phận mỗi chúng ta rồi sẽ ra sao? Có được tiếp tục thời sinh viên đầy thi vị hay phải vào đời sớm bằng một công việc kiếm sống. Đó là những ước mơ hoài bão và nỗi trăn trở chung của các học sinh khi rời ghế nhà trường thời trung học.

Hạnh thân ơi, con người ta thường hay nuối tiếc những gì đã qua, và chúng ta cũng vậy. Bởi thế nên ngay bây giờ Hạnh và Hân phải nâng niu những tiết học đang ngày một trôi qua. Dẫu rằng kết quả không cao như các bạn học sinh giỏi, nhưng đó là cố gắng hết sức mình để ngày sau khỏi dằn vặt. Đôi lúc đối với Hân, Hạnh như một tấm gương sáng, tuy kinh tế gia đình chật vật, không được đi học thêm như các bạn khác, nhưng bằng nổ lực bản thân, đức tính chuyên cần Hạnh đã vượt lên trên tất cả khó khăn để đạt được kết quả tốt. Và mọi người yêu mến Hạnh cũng vì thế hỡi Cô bé giỏi Văn của lớp A7 ơi.

Sau cùng xin chúc Hạnh thành công trong các kì thi và đạt được những ước mơ của mình. Hỡi cô giáo dạy Văn hay cô sinh viên Tổng hợp… tương lai thôi nhé!

Huỳnh Ngọc Hân