Category Archives: THƠ ĐỖ NGỌC HẠNH

14-10-1974

BO5A9323 copy

Mười bốn, tháng mười, một chín bảy tư,
Ta chào đời mang tiếng khóc oa oa,
Hạnh phúc, khổ đau, lắng đọng kiếp người,
Lối gian trần ôi vọng mãi ai ca?

Bọc hồng phủ kín thân ta nhỏ bé,
Giữa gió ngàn ta một nỗi nơi xa,
Cuộc đời này nghĩa lý gì có hé,
Chẳng nghĩa gì nhưng ai cũng thiết tha.

Ta dang tay biết có mình may mắn ?
Bước đường đầu đã lắm ngã cheo leo.
Đường khối ụ ta phải là hoa thắm!
Hạnh phúc nơi nào ánh mắt trong veo?!

14-10-1991
Đỗ Ngọc Hạnh-Sắc Màu
Trích tập thơ MỘT THƯỞ -NXB Văn Nghệ 2009

SAO LẠ HÔM NAY

sao la hom nay

Thằng ngốc, thằng ngố
Con ngốc, con ngố
Hai ta bô bô
La cười lố nhố

Giờ sao xấu hổ
Miệng như dính hồ
Thẹn thùng không ngó
Ai ngồi bâng quơ

Hình như má đỏ
Hình như làm ngơ

Ta sao quá khờ
Gặp người lại sợ
Vụng về lớ ngớ
Nói toàn vẫn vơ

Ngày xưa còn đó
Ngố quá vậy ơ
Lớp bụi chưa mờ
Mình sao bỡ ngỡ?

Năm 1992
Đỗ Ngọc Hạnh-Sắc Màu
Trích tập thơ MỘT THƯỞ-NXBVN 2009