Category Archives: THƠ ĐỖ NGỌC HẠNH

NGÀY ĐẦU VÀO LỚP MỘT

LOP 1

Hôm nay Như Ý vào lớp Một
Mẹ và ba không ngớt bồi hồi.
“Con dậy sớm, dậy đi thôi!”
Mắt nhắm mắt mở ôi rồi nước mắt!

Mẹ loay hoay chuẩn bị tất bật
Mắt tròn xoe con thật ngỡ ngàng Continue reading NGÀY ĐẦU VÀO LỚP MỘT

VỀ VỚI BIỂN

bien 3

Em đến đây giữa biển trời lộng gió
Chỉ một mình trên bờ cát biển xanh
Kỉ niệm theo năm tháng đã qua nhanh
Như con sóng tràn vào rồi vội vã
 
Nước biển lăn, anh vội lau đôi má
Cười thẹn thùng nhìn ánh mắt anh trao
Ta quen nhau, quên biết tự thửo nào
Mà chiều nay sợ người đi mãi mãi
 
Em đến đây biển gọi em trở lại
Sóng cuộn trào mang nỗi nhớ dâng cao
Em muốn trôi theo con sóng năm nào
Níu bàn tay, không còn bàn tay nắm
 
Nhìn ra xa, biển trời nơi xa lắm
Biển dữ dội và biển cũng lặng im
Nhớ anh nhiều sắp vỡ cả con tim
Buồn lặng lẽ bước chậm trên biển vắng
 
Em biết rằng trời mưa sao có nắng
Sóng xóa nhòa đâu tìm được dấu chân
Nhưng rồi gió xoa dịu biết bao lần
Nhớ đến anh, em tìm về với biển

10/03/2016
Đỗ Ngọc Hạnh

bien2

LỠ HẸN

hoa hong xanh

Bông hoa nhỏ nghiêng nghiêng mình khoe sắc
Gió đong đưa chọc ghẹo cánh hoa mềm
Chim bay qua khe khẽ hát dịu êm
Mà bóng người sao vẫn còn xa lắm

Ai đã hẹn cho câu nói xa xăm
Tiếng đồng hồ gõ nhịp xin vào tối
Ngày đã hết đường đi về lạc lối
Giấc mơ hoa phai nhạt sắc hương nồng

Tô vẽ gì trong khoảng trống mênh mông
Đèn đường sáng soi thêm lòng cô lẻ
Lời hẹn nào một lần sao buồn thế
Cánh hoa rơi ai nhặt để đem về?

03/08/2015
Sắc Màu- Đỗ Ngọc Hạnh