Category Archives: TRUYỆN NGẮN

Hổ Vàng và Hổ Trắng

20120729143727_5

Trong khu rừng nọ, có đôi bạn Hổ Vàng và Hổ Trắng rất yêu thương nhau, đôi bạn Hổ đó cũng rất tài giỏi.

Hổ Vàng có tài, nhưng chưa biết cách thể hiện, chưa biết làm sao để thu phục mọi người. Hổ Trắng có sự hiểu biết, có sự tính toán giỏi. Hổ Vàng biết Hổ Trắng có tài , luôn hỏi ý kiến Hổ Trắng và Hổ Trắng đã giúp Hổ Vàng rất nhiều trong việc điều hành khu rừng và gây dựng tiếng vang.

Continue reading Hổ Vàng và Hổ Trắng

Cô bé và ông lão

danh-ngon-cuoc-song-272

Có một ông lão đã 80 tuổi vẫn hằng ngày đi bán vé số.  Ông mặc quần short, áo thun đóng thùng, đi giầy thể thao và bước khập khiễng trên đường. Ông gặp ai cũng cười, tay vẫy xấp vé số.

Một ngày , ông gặp một đứa trẻ 8 tuổi, một cô bé rất dễ thương. Cô bé hỏi ông:

– Ông ơi , sao ông lại đi bán vé số, nhà ông nghèo hả ông?

– Ừ nhà ông nghèo lắm- ông lão mĩm cười và dừng lại xoa đầu cô bé.

– Ông bán hết vé số chưa ông?

– Ông chưa bán hết, còn mấy tờ nữa thôi.

– Còn mấy tờ vậy ông, để con nói mẹ con mua hết cho ông nha?

– Thôi để ông đi bán, cám ơn con, con rất dễ thương.

– Ông ơi, sao con của ông không đi bán mà ông phải đi bán vậy?

Continue reading Cô bé và ông lão

Cô bé và chú cún Lucky

chu cun

Cô bé An đã tình cờ gặp được chú cún Lucky. Chú không được đẹp, không được hiền lắm. Chú đã sủa khi thấy cô bé nhưng cô bé lại có cảm tình với chú. Cô bé đã lại gần và chú cũng thích cô bé .  Cô bé đã mang về nhà, cô cảm thấy vui khi ở bên cạnh chú.

Cô bé thích hát, nhưng chẳng có ai rãnh để nghe cô hát. Cô bé vẫn thường hát chỉ  riêng cô nghe, lâu lâu mới có vài đứa bạn khen cô hát hay. Mấy tuần nay, cô có chú cún Lucky ngồi nghe cô hát.  Cô hát nghêu ngao, chẳng cần chú hiểu, chỉ cần chú lắng nghe cô hát là đủ. Chú như hiểu cô bé, lặng lẽ nghe cô hát dù lúc dở, lúc hay.  Cô cảm thấy như được chia sẻ, cô nhìn chú trìu mến. Đôi khi nhìn ánh mắt của chú Lucky nhìn cô, cô bé rất muốn ôm hôn chú một cái, nhưng cô bé không thể vì sợ mẹ la.  Mẹ bảo cún không được sạch sẽ, dễ lây bệnh. Chú cún Lucky đã quen với những buồn vui của cô bé. Cô bé cũng quen với người bạn nhỏ bé này.

Ba cô bé quyết định cho chú Lucky đến nhà người khác ở. Cô bé cảm thấy buồn, rồi đây sẽ không còn chú Lucky nghe cô bé hát, chẳng còn ai ngồi cạnh cô,  lâu lâu dụi cái người vào cô.

Hôm nay, cô bé vẫn ngồi cạnh chú , cô không thích hát nữa. Chú cún nhìn cô bé rồi hôn lên má cô bé. Cô bé bất ngờ và sợ nên đẩy chú ra. Cô bé rất yêu thương chú cún nhưng cô bé không thể hôn chú.  Cô bé ôm chú vào lòng, ước gì chú cún là người  cô bé có thể ôm hôn với tất cả tình cảm của  mình. Cô bé uớc gì có thể giữ chú cún Lucky ở lại bên mình.

16/12/2015

Đỗ Ngọc Hạnh

Chiếc lồng đèn trung thu

den-long-trung-thu-1

Mỗi năm vào ngày tết Trung Thu, Trang đều mua lồng đèn và gói quà bánh để phát cho trẻ em trong xóm.

Chiều hôm nay, Trang hẹn 5 giờ 30 mà 5 giờ là các bé đã kéo đến đông nghịt. Những gương mặt trẻ thơ dễ thương ngước nhìn những chiếc lồng đèn đang treo trên cửa,  trên cây. Chúng nói chuyện với nhau vui vẻ và cười giỡn.  Chúng ngồi vào ghế nhìn Trang sắp xếp những gói quà.  Mấy năm trước Trang chỉ phát có hơn 40 phần quà, năm nay  trẻ em ở đâu kéo về đông quá,  nhẩm đếm  thấy hơn 60 bé.  Có những bé không ở trong xóm của Trang, chúng quen nhau rồi bảo nhau tới. Trang biết rằng mỗi năm các bé đến nhận quà đông lên nên Trang cũng đã chuẩn bị.

Bọn trẻ nhìn Trang ra câu đố, nhìn Trang đùa mà chúng cười . Trang nhìn chúng nhao nhao giơ tay đòi trả lời, nhìn chúng hạnh phúc khi trả lời đúng và nhận bánh kẹo.  Bọn trẻ dễ thương làm sao.

Những trò chơi, những câu hát vang lên làm một góc khu phố trở nên vui vẻ, nhộn nhịp.  Trang thích trẻ con, chúng ngây ngô quá.

 Cuối cùng, quan trọng nhất vẫn là phát lồng đèn và quà bánh.  Trang phát lần lượt từng bé.

– Cô ơi con có lồng đèn rồi, con không lấy lồng đèn ạ.
– Ừ , cô cám ơn con, con ngoan lắm.
Có một bé không lấy lồng đèn.

– Cô ơi cô cho con thêm một cái lồng đèn, con cho em họ của con ạ
– Em họ con đâu, sao con không dẫn ra đây?
– Dạ em con ở xa lắm.
Có một bé xin thêm lồng đèn.

– Cô ơi con không thích hình này, cô đổi cho con cái khác.

– Cô ơi… cô ơi…

Buổi vui Trung Thu kết thúc, Trang dọn dẹp bàn ghế.  Có một cô gái dẫn con đến và xin nhận quà. Trang nhìn xung quanh không còn chiếc lồng đèn nào cả, Trang lấy bánh kẹo đưa cho bé  và bảo :

– Cô xin lỗi con, con đến trễ quá, hết lồng đèn mất rồi.

Cô bé quay vào ôm mẹ và khóc, không chịu nhận quà bánh. Trang  cũng hơi bối rối, cô đã chuẩn bị nhiều như thế mà vẫn thiếu.  Trang ngồi xuống cầm tay đứa bé và nói:

– Mai con đến, cô tặng con chiếc lồng đèn to và đẹp hơn nhé!
Cô bé lắc đầu rồi quay chổ khác.

– Cho em nè.

Cô bé Nhi nhà bên cạnh cầm chiếc lồng đèn qua đưa cho cô bé đang khóc.  Trang ngạc nhiên, cô bé kia cầm lồng đèn cảm thấy thật hạnh phúc. Trang xoa đầu Nhi :

– Mai cô cho con cái khác đẹp hơn nhé!
– Dạ thôi ạ!
– Con có lồng đèn chưa?
– Dạ chưa ạ!
– Sao con lại cho em?
– Dạ , vì con thấy em khóc.
– Cô biết rồi, cô cám ơn con nhé! Con giỏi lắm.

Ngày Trung Thu của trẻ con, nhưng với Trang có nhiều cảm xúc . Trang giống như một đứa trẻ, mong chờ và hạnh phúc.  Những đứa trẻ cầm chiếc lồng đèn thong thả dạo bước trên đường.  Trang biết những nụ cười, những niềm vui  sẽ theo  những đứa trẻ  đi mãi.

26/09/2015
Sắc Màu – Đỗ Ngọc Hạnh

long den