Category Archives: TRUYỆN NGẮN

Những chuyến tàu Bắc Nam (3)

hồ tây

Hà Nội nơi tôi sinh ra và lớn lên cũng rất nhiều kỷ niệm. Tôi  thích những buổi chiều ngồi ngắm hoàng hôn nơi Hồ Tây, mùi hương hoa sữa nồng nàn , thật bình dị, nhẹ nhàng. Tôi chợt thèm một tách trà nóng, thèm một bát bún chả, những hương vị mà dù đi đâu tôi vẫn muốn về Hà Nội để thưởng thức.  Tôi ước gì Hà Nội có người tôi nhớ tôi thương…

Continue reading Những chuyến tàu Bắc Nam (3)

Những chuyến tàu Bắc Nam (2)

bacnam2

Những tia nắng chen nhau qua khe cửa sổ, hôn lên đôi má, tôi cảm thấy mệt và lấy áo khoác che lại. Hôm nay đã là 28 Tết , tôi biết mọi người đang mong tôi về.  Tôi đã định không về nhà Tết này, tôi muốn  ăn Tết ở Sài Gòn , tôi không muốn về nhà để nghe mọi người thúc giục tôi lấy chồng. Tôi cảm thấy không thoải mái khi những người thân lo lắng về tôi nhiều quá. Tàu cứ xình xịch lao đi , lòng tôi miên man theo những cây cối ven đường.  Những hàng cây cứ mãi chờ những chuyến tàu hằng ngày lướt qua, không biết vui hay buồn  nhỉ?

Continue reading Những chuyến tàu Bắc Nam (2)

Những chuyến tàu Bắc Nam (1)

nhung chuyen tau 4

Hai người cùng đi trên một chuyến tàu ra Bắc.  Họ ngồi cạnh nhau trên dãy ghế ngồi cứng. Người bạn trai ngồi cùng ghế mãi mê ngồi chơi facebook, còn tôi quay qua phía cửa sổ và đưa tầm mắt chạy theo những cánh đồng.  Cũng đã lâu rồi, không có anh cùng tôi đi những chuyến tàu Bắc Nam, giữa quê hương và nơi làm việc. Tôi cũng quen rồi với việc ngồi gần một người xa lạ trên những chuyến tàu như thế này.

Ngày xưa anh và tôi cũng gặp nhau trên chuyến tàu vào Nam, khi tôi cùng gia đình vào thăm dì của tôi  ở Sài Gòn, còn anh cũng trở về Sài Gòn sau khi thăm ông bà Nội .  Anh và gia đình tôi đã có những giây phút vui vẻ trên tàu, và sau đó đã đưa anh đến bên tôi.  Tôi đã xin ba mẹ vào Nam làm việc.  Những tưởng những kỷ niệm êm đẹp bên nhau trong 2 năm sẽ thêu thành một bức tranh đẹp, những chuyến tàu xa  sẽ dừng lại trước một mái nhà.  Nhưng  tôi  đã vuột khỏi bàn tay anh khi  nào cũng không nhớ nữa. Anh đã xa tôi, xa mãi mãi, anh đã êm đềm với hạnh phúc của riêng mình. Tình cảm là một thứ gì đó thật khó nắm giữ. Tôi đã không biết giữ hay là số trời đã định. Thôi vậy, tôi vẫn đi trên con đường của tôi,  một mình cũng đã 3 năm rồi. Tôi cảm thấy như qua rồi cái tuổi có thể dễ yêu và dễ làm quen với ai đó. Hai mươi chín tuổi đầu, chỉ còn một năm nữa là tôi bước sang tuổi ba mươi, có lẽ tìm một người để tôi hạnh phúc khi ở bên giống như khi tôi bên anh thật khó. Tôi không biết đến bao giờ và tôi đành buông tay, mặc kệ những buổi chiều chủ nhật thơ thẫn một mình chẳng thích đi cùng một đứa bạn nào.

Trời đã tối, tôi dùng bữa, người bạn kế bên cũng cùng ăn. Hai người chẳng nói tiếng nào , chỉ cười chào nhau lúc mới lên tàu. Tôi nhìn lén thấy người bạn này cũng dễ thương, đẹp trai nhưng sao anh ta ít nói đến thế, không giống như anh. Hay là bây giờ mặt tôi đăm đăm, già và xấu không còn dễ thương như năm năm về trước, nên chẳng ai buồn nói chuyện với mình. Tôi quay mặt ra cửa sổ, cười khẩy một cách xót xa. Tôi cũng chẳng cần phải nói chuyện gì với anh bạn ngồi kế bên này- tôi thầm nghĩ,  hãy cứ để anh ta dán đôi mắt vào điện thoại.

Đến giờ đi ngủ, anh ta lấy một cái chiếu và trãi xuống nền tàu, bảo tôi hãy ngủ trên ghế, anh ta ngủ ở dưới.  Tôi nghe theo và ngủ. Chiếc điện thoại của tôi vô tình rơi xuống làm anh ta thức giấc, trong khi tôi còn đang ngủ.  Anh tò mò hay vô tình bấm vào màn hình và chắc đã thấy tấm hình của tôi nhí nhảnh với nụ cười thật xinh trên hình nền điện thoại . Anh ngồi dậy và định đưa lại cho tôi điện thoại. Anh vẫn thấy tôi ngủ và anh ngồi nhìn.  Như có gì đó, tôi mở mắt và bắt gặp ánh mắt của anh. Anh chợt bối rối và nói : ” điện thoại của cô bị rớt nè”. Tôi cầm lấy và bảo:” cám ơn anh”.  Cả hai lại tiếp tục giấc ngủ.

(Còn tiếp)

Sắc Màu- Đỗ Ngọc Hạnh

Những chuyến tàu Bắc Nam (2)

Valentine 2014

cau-anh-sao

Anh:   Valentine , em thích đi đâu?
Em:   Anh chở em qua cầu Ánh Sao đi dạo, bên đó có chương trình dấu ấn tình yêu 99 cặp đôi ký tên đó.
Anh:   Toàn mấy đứa teen thôi, qua đó xa lắm.
Em:   Lâu rồi không qua đó, đi đi mà, xem mấy đứa nhỏ nó tỏ tình, mình nhớ lại ngày xưa…
Anh:   Muốn ngắm sao anh chở ra cầu Chợ Cầu ngắm sao (cười …)… Đi phòng trà nghe nhạc nha?
Em:   Vậy anh đừng hỏi em thích đi đâu…
Anh:   Em cũng thích nghe nhạc mà. Già rồi mà cứ thích đi mấy chỗ con nít…
Em:   Đi đâu cũng được…

13-02-2014
Sắc Màu – Đỗ Ngọc Hạnh