VÌ CON CÒN MẸ

con van con me

Con vẫn muốn được ngồi vào lòng Mẹ
Dẫu Mẹ chẳng còn ôm nỗi thân con
Mẹ xoa đầu kiếm vài cọng tóc bạc
Mắt Mẹ mờ vẫn cố nhổ cho con

Con vẫn muốn được ôm hôn má Mẹ
Mắt Mẹ nghẹn ngào hạnh phúc xa xăm
Con vẫn muốn ăn món ăn Mẹ nấu
Bốn mươi tuổi đầu vẫn thích Mẹ chăm

Những cuối tuần con chở cháu qua thăm
Mẹ vất vả lo chìu con chìu cháu Continue reading VÌ CON CÒN MẸ

VỀ

góc pho

Trời hanh nắng dịu dàng che ô cửa
Chiếc lá xanh ve vẩy chiếc lá vàng
Con đường nhỏ chở lòng mình năm tháng
Góc phố nào hoa nở rộ ngày xưa?

Mây bay qua hỏi ta về sao rứa?
Ta mỉm cười về chỉ một mình thôi
Tại nhớ mây nhớ bầu trời nên nỗi
Nhớ vui buồn theo cái nắng ngày qua.

Nếu hôm qua trở lại ngay hôm nay
Thì trong gió tiếng cười vang tiếng hát
Bụi cỏ dại sẽ cùng ta vuốt cát
Bước chân hồng là tiếng trống ngân lên.

Ta trở về dù rằng không nên đến,
Cái gì qua hãy để nó trôi qua.
Một mình ta lạc lõng một mình ta!
Tát mặt ta-gió mới hả dạ mình!

Năm 2008 – Đỗ Ngọc Hạnh- Sắc Màu
Trích tập thơ MỘT THƯỞ -NXB Văn Nghệ 2009

Trang thơ-nhạc