Tag Archives: Đỗ Ngọc Hạnh

Thương – Băng Tâm (A07-28)

Thời gian cứ đi qua, đi qua, đi qua…những tán phượng chờ một cơn mưa cho nở bừng lên khung trời kỉ niệm đỏ. Có một giọt sương long lanh màu mực tím. Ai nhặt sương đem ép cả vào thơ.

Thời gian cứ vô tình và để lại cho mọi người một chút tình phải không Ngọc Hạnh.

Thế là sắp đến đây, bỗng phút chốc 3 năm học chợt như tan biến trong chớp mắt, giờ chỉ còn lại kỉ niệm, luyến tiếc. Đôi lúc Băng Tâm không dám nghĩ về những gì sắp xảy ra. Đừng nghĩ, đừng nghĩ gì thêm Hạnh ạ! Như thế sẽ đỡ đau lòng hơn.

Sắp đến những giờ phút cuối, băng Tâm bồi hồi không biết viết gì cho Hạnh. Băng Tâm không dám hứa là sẽ nhớ Hạnh mãi mãi, không bao giờ quên đi người bạn gái thân yêu. Chỉ sợ một ngày nào đó phút vô tình Băng Tâm không nhận ra nhau, không nhớ nhau, thì lúc đó những lời nói kia trở nên giả dối, vô nghĩa, và lúc đó càng làm đau lòng cô bạn Ngọc Hạnh của Băng Tâm. Băng Tâm chỉ nguyện với lòng mình sao mãi nhớ những hình ảnh của những người bạn thân yêu, trong đó có Ngọc Hạnh

Biết nói gì hơn, Băng Tâm chỉ muốn cầu chúc Hạnh mãi là người bạn gái đáng yêu của mọi người và cả ” người ấy” nữa.

Mong sao những điều tốt lành luôn đến với Hạnh trên con đường đời tương lai mà Hạnh đã chọn.

Thân
Băng Tâm

TB: Hạnh ơi, Hạnh chừa đất cho Băng Tâm ít quá, chẳng tung hoành gì được (nhưng dẫu sao vẫn hên vì nếu Hạnh chừa cho Băng Tâm nhiều Tâm cũng không biết viết gì thêm)