Tag Archives: HẠ 94 – Sẫm Minh Hạnh (A07-03)

Hạ 94 – Sẫm Minh Hạnh (A07-03)

Nhìn những xác phượng rơi và đâu đây văng vẳng tiếng ve sầu nức nở báo hiệu một niên học sắp kết thúc, lòng Hạnh lại nao lên nỗi buồn nuối tiếc.

Có lẽ nào đây là mùa hè- cuối cùng của chúng ta. Hạnh ngỡ ngàng không tin đó là sự thật. Dù thế nào đi nữa, chúng ta không ai có thể sống mãi với tuổi học trò, tuổi đẹp nhất của đời người. Bởi ở đó ta sống hồn nhiên bên cạnh bạn bè, sách vở, ta chưa biết mộng mơ, nghĩ ngợi bao giờ. Thế mà giờ đây lưu bút đã trao tay, để sau này ta tìm lại một thời như thế (một thời đã qua) trong dòng chữ ghi lại dấu ấn một thời đã qua.

Continue reading Hạ 94 – Sẫm Minh Hạnh (A07-03)