Tag Archives: lưu bút 12A7 Nguyễn Thượng Hiền 1993-1994

MÙA PHƯỢNG SẦU- Giang Vũ Long Tiên (A07-19)

HỐI TIẾC

Có những lúc tôi ngồi bên hiên vắng
Thơ thẩn buồn sao nhớ quá bạn ơi
Tôi nhớ bạn với tiếng cười lời nói
Ngồi thầm nghĩ phải chăng ta còn học
Để vui đùa trong lớp cũ, trường xưa

MÙA PHƯỢNG SẦU

Dear Hạnh !

Mới ngày nào nhìn nhau bỡ ngỡ trong sân trường Nguyễn Thượng Hiền, thế mà thấm thoát đã 3 năm. Thời gian trôi đi nhanh chóng quá nhỉ ? Tôi cảm thấy mùa chia tay đã gần kề. Lúc mà bạn bè phải xa nhau, phải ra đi với bao nhiêu kỉ niệm của thời áo trắng. Sao thời gian không chậm lại để cho quãng đời học sinh của mình thêm nhiều kỉ niệm. Chẳng còn bao lâu nữa là tất cả những kỉ niệm vui buồn sẽ lùi vào quá khứ để nhường chổ cho khung trời với biết bao nhiêu chông gai mà từng bạn sẽ phải đạp lên để vươn lên mục tiêu của mình mà mình hằng mong ước. Nhưng , buồn làm chi nữa : tất cả đều phải tuân theo qui luật của cuộc sống. Không như những mùa phượng trước, mà mùa phượng năm nay mang đến cho ta những kỳ thi gay cấn, quyết định số phận mười hai năm học đã qua và mở ra một tương lai trong các ngưỡng cửa Đại học hoặc lao vào thực tế cuộc sống. Continue reading MÙA PHƯỢNG SẦU- Giang Vũ Long Tiên (A07-19)

Thương – Băng Tâm (A07-28)

Thời gian cứ đi qua, đi qua, đi qua…những tán phượng chờ một cơn mưa cho nở bừng lên khung trời kỉ niệm đỏ. Có một giọt sương long lanh màu mực tím. Ai nhặt sương đem ép cả vào thơ.

Thời gian cứ vô tình và để lại cho mọi người một chút tình phải không Ngọc Hạnh.

Thế là sắp đến đây, bỗng phút chốc 3 năm học chợt như tan biến trong chớp mắt, giờ chỉ còn lại kỉ niệm, luyến tiếc. Đôi lúc Băng Tâm không dám nghĩ về những gì sắp xảy ra. Đừng nghĩ, đừng nghĩ gì thêm Hạnh ạ! Như thế sẽ đỡ đau lòng hơn.

Sắp đến những giờ phút cuối, băng Tâm bồi hồi không biết viết gì cho Hạnh. Băng Tâm không dám hứa là sẽ nhớ Hạnh mãi mãi, không bao giờ quên đi người bạn gái thân yêu. Chỉ sợ một ngày nào đó phút vô tình Băng Tâm không nhận ra nhau, không nhớ nhau, thì lúc đó những lời nói kia trở nên giả dối, vô nghĩa, và lúc đó càng làm đau lòng cô bạn Ngọc Hạnh của Băng Tâm. Băng Tâm chỉ nguyện với lòng mình sao mãi nhớ những hình ảnh của những người bạn thân yêu, trong đó có Ngọc Hạnh

Biết nói gì hơn, Băng Tâm chỉ muốn cầu chúc Hạnh mãi là người bạn gái đáng yêu của mọi người và cả ” người ấy” nữa.

Mong sao những điều tốt lành luôn đến với Hạnh trên con đường đời tương lai mà Hạnh đã chọn.

Thân
Băng Tâm

TB: Hạnh ơi, Hạnh chừa đất cho Băng Tâm ít quá, chẳng tung hoành gì được (nhưng dẫu sao vẫn hên vì nếu Hạnh chừa cho Băng Tâm nhiều Tâm cũng không biết viết gì thêm)

“Dấu ấn cuộc đời”- Vũ Huy Tuấn (A07-37)

Hãy cố giữ lấy thời gian và gìn giữ những gì đẹp nhất trong đời học sinh chúng ta. Những kỷ niệm đẹp luôn ăn sâu vào kí ức, để rồi hồi tưởng về chính nó. Tương lai ở phía trước trong mỗi người hãy tự chuẩn bị cho mình hành trang để bước vào ” cơn lốc cuộc đời” . Hãy mĩm cười với những gì bạn đang có và sắp đạt được vì nó là của chính bạn, rồi khẳng định mình trong cuộc sống. Nhắm mắt lại tận hưởng những hương ngọt của thành quả. Cũng như riêng Hạnh chúc các bạn có đầy đủ lòng tin và nghị lực để vượt qua mọi trở ngại và khó khăn đang ở phía trước.

” Tương lai đang chào đón …ta…”

Gói trọn tình riêng cánh tay vừa
Gặt hái mùi hương phảng phất đưa
Cỏ đồng ngày xưa tươi nét mãi
Chỉ tại lòng ai thấy tàn phai !
 
Rạng sáng ngày 06-05-1994
VŨ HUY TUẤN

C360_2015-11-10-14-57-44-135[1]

Không tên-Trần Phối Sang (A07-41)

Hạnh mến!

Nói thiệt nhe từ đó tới bây giờ Sang chưa viết lưu bút cho ai (vừa viết cho nhỏ Thanh Thanh rồi tới Hạnh đó) nên không có kinh nghiệm về chuyện này đâu nhe! Đừng có cười tui đó.

Tuy rằng tụi mình chỉ mới học có 3 năm nhưng những kỷ niệm vui buồn đã để lại trong tâm trí của tụi mình. Tuổi học trò đầy vấn vương, kỷ niệm của đời người, mấy lúc mình sẽ hồi tưởng lại nó và thấy đẹp làm sao. Những lúc quậy phá, đoán đề, người ta nói  “Nhất quỹ, nhì ma, thứ ba học trò” thật là không sai. Hạnh biết không, chỉ thoáng đó mà đã ba năm. Ba năm học ở mái trường giờ đã đến kỳ kết thúc, hè đến tụi mình lại phải xa nhau nhưng buộc phải thế, đó là quy luật mà tạo hóa đã dành cho mỗi chúng ta. Nhưng dù sao đi nữa chúng mình vẫn mãi là những người bạn tốt, nhớ đến nhau những lúc vui buồn.  Hè đến mỗi chúng ta cảm thấy buồn vì phải xa ngôi trường, bạn bè, thầy cô, nhưng thời gian thì vẫn cứ trôi đi chúng ta không thể kéo lại rồi. Một ngày nào đó cô bạn Ngọc Hạnh của tôi sẽ tiếp bước đến những ước vọng của mình, tiến tới mái trường Đại học (một cô bạn luôn sôi nổi, hào hứng nhất là giờ Văn, sẽ là con người biểu mẫu những lời hay ý đẹp đã thể hiện được tâm hồn yêu đời, yêu cuộc sống của mình).

Sau cùng, Sang chúc Hạnh luôn đạt được nhiều thành công trong tất cả những gì mà Hạnh muốn mơ ước tới.

Bạn trai,

TRẦN PHỐI SANG

Ê nói nhỏ: Đừng cho Băng Tâm xem nhe, nó ghen dữ lắm đó. Nó biết là tôi trốn không kịp đó nhe!