Tag Archives: lưu bút Đỗ Ngọc Hạnh

Bạn ăn của Hạnh- Lê Mỹ Dung (A07-01)

Ai da! Có mấy trang thì làm sao mà viết đây? Làm gì mà tiết kiệm quá vậy hả? Dung thử rồi, ghi cái tựa cũng hết nữa trang đó, còn có chút xíu giấy thì lưu cái gì đây? Thôi để lại đây cây bút (đừng có vội mừng, bút hết mực đó) để đúng theo cái nghĩa đen của nó là lưu bút, chịu không?

Nói chứ, thiệt tình là Dung không có hứng viết cho Hạnh, chứ không phải là Dung ích kỹ không để lại đây một chút tâm sự hay những kỷ niệm của tụi mình (tại vì tàng là những kỷ niệm –ăn không à). Thôi vậy đi nhe, Hạnh cứ giữ cuốn lưu bút này cho đến lúc Hạnh xuất giá, Dung nghĩ rằng lúc đó mình sẽ có hứng viết cho Hạnh đó. Như vậy có chịu không? Đồng ý nhe!

Bạn ăn của Hạnh

LÊ MỸ DUNG

Hè nhớ,…- Bùi Thị Thùy Uyên (A07-43)

Thời gian đã trôi đi, và có lẽ không bất cứ ai có thể níu kéo huống chi là làm cho nó quay ngược trở lại được .Thời gian êm đềm, nhẹ nhàng trôi qua thật hiền hòa dễ chịu phải không Hạnh? Nhưng hiện bây giờ ở trong mỗi chúng ta đều có thể cảm nhận được sự ngấm ngầm hung dữ của nó, nó đã cuốn đi và nhấn chìm tất cả những kỷ niệm thời đi học vào tận nơi mà chỉ có những quá khứ êm đềm, hạnh phúc, vui vẻ lạ thường. Rồi vào những khoảnh khắc của cuộc đời chúng ta sau này sẽ có những lúc kỉ niệm đó lại trỗi dậy rồi ta lại mĩm cười và cảm thấy hạnh phúc, phải không Hạnh? Continue reading Hè nhớ,…- Bùi Thị Thùy Uyên (A07-43)

Hạ cuối… nhớ mãi! – Đặng Thị Thu Thảo (A07-30)

Tình cảm bạn bè là một thứ tình cảm cao quý và đẹp nhất trong những năm tháng cắp sách đến trường, được tung tăng, nô đùa cùng bạn bè phải không Hạnh!  Thế mà, thời gian trôi qua thật nhanh, mới đây đã 3 năm- 3 năm một quãng thời gian không phải là ngắn- 3 năm cùng với bao kỷ niệm buồn vui của một cô nữ sinh khi còn bỡ ngỡ trước bao cặp mắt nai xinh đẹp-khi bước vào lớp C7 mình còn nhớ mãi hình ảnh của buổi đầu đi học. Tụi mình mới mặc áo dài lần đầu nên thật là khó chịu (nhưng rất là dễ thương) dù khó chịu nhưng mình nghĩ bạn nào cũng thích (Chà! Không biết mình mặc ra sao nhỉ) Hạnh hả!

Nhiều lúc mình nghĩ làm thế nào để mình có thể giữ mãi thời gian ở lại, đọng lại trên những nụ cười hồng của chúng mình. Nhưng nó vẫn vô tình trôi nhanh, để lại bao sự nuối tiếc trong lòng của bất kỳ cô cậu học trò nào. Rồi đây, khi ròi xa mái trường tụi mình mỗi đứa một con đường, nhưng Thảo mong là dù thời gian có đi qua nhưng tình bạn của chúng ta sẽ không như thời gian trôi đi đi mãi- nó sẽ đọng lại trong lòng Thảo mãi (còn Hạnh thế nào). Mình không biết Hạnh thế nào chứ Thảo rất lo sợ và rất buồn khi nghĩ đến chuyện sẽ không bao lâu nữa mình sẽ không còn đi học như thửo xưa nữa (Nếu có đậu Đại học đi chăng nữa) Còn đâu những tiết học mà thầy giảng thì kệ thầy- dưới bàn tiếng nhai chóp chíp, tiếng hít hà của những chiếc miệng xinh xinh đang tan giòn những vị ngọt, chua đủ cả… Còn rất nhiều nhiều kỷ niệm đẹp nữa phải không Hạnh! Mùa hạ cuối nhưng lại là mùa hạ đẹp nhất cũng buồn nhất, mình xin ghi lại đây những tình cảm chân tình của đời học sinh và chúc Hạnh đạt được những ước muốn của mình trong hiện tại và tương lai- cái gì đẹp nhất- xinh nhất sẽ đến với Hạnh!

(Chà muỗi cắn nhiều quá- tội nghiệp Thảo chưa- Tối 19.02.1994- See you again!)

Bạn của Hạnh

Đặng Thị Thu Thảo

Tặng Hạnh tấm hình làm kỷ niệm .Mai sau…

Nhớ mãi! – Nguyễn Thị Tuyết Ngân (A07-09)

Hạnh yêu dấu!
Cầm quyển lưu bút trong tay Ngân nghe lòng rộn rã, viết gì đây để tình bạn chúng ta luôn đẹp mãi!?

Hạnh mến!
Có kỷ niệm nào đẹp bằng kỷ niệm của thời áo trắng thơ ngây, ngày hai buổi đến trường? Có nỗi buồn nào bằng nỗi buồn khi phải xa rời mái trường mến yêu, xa thầy, xa bạn, xa những kỷ niệm dấy yêu. Dù biết rằng sự chia ly này không phải là mãi mãi nhưng chúng ta sẽ không còn sống trong khung trời vô tư của tuổi học trò.

Biết đến bao giờ ta tìm lại được tuổi thơ ngây hai buổi đến trường, vô tư nhìn cành phượng hé nụ, nghe ve sầu trỗi khúc biệt ly mà không biết buồn như bao mùa hè khác. Thời gian vẫn vô tình trôi đi mãi và trái đất vẫn cứ xoay tròn, con người gặp nhau để rồi chia ly, chia ly rồi tái hợp. Thời gian là làn gió thoảng mang đi rất nhiều kỷ niệm của tuổi ấu thơ, hiện tại chỉ còn luyến tiếc và vấn vương. Hy vọng rằng, giữa chúng ta những kỷ niệm đẹp không hề nhạt phai theo năm tháng dần trôi, phải không Hạnh? Tình bạn của chúng ta đẹp quá mà, nó bắt đầu bởi những thông cảm, hiểu biết lẫn nhau. Ngân sẽ không quên được một người bạn, người chị vui tính mang tên Ngọc Hạnh. Mong rằng Hạnh cũng như thế (mai mốt gặp nhau đừng có lơ à nha). Nhưng dù mùa hè có đến nhưng chúng ta vẫn có thể gặp nhau thường xuyên mà hạnh nhỉ! Chúc cho tình bạn của chúng ta ngày càng “sâu sắc” (cấm suy diễn bậy bạ).
Chúc Hạnh gặp nhiều tốt đẹp, may mắn trên con đường tương lai tươi sáng sau này.

Thân
NGUYỄN THỊ TUYẾT NGÂN

TB: Tặng Hạnh chữ ký mẫu đó, còn ảnh để sau nghe!