Tag Archives: Sắc Màu- Đỗ Ngọc Hạnh

VÌ CON CÒN MẸ

con van con me

Con vẫn muốn được ngồi vào lòng Mẹ
Dẫu Mẹ chẳng còn ôm nỗi thân con
Mẹ xoa đầu kiếm vài cọng tóc bạc
Mắt Mẹ mờ vẫn cố nhổ cho con

Con vẫn muốn được ôm hôn má Mẹ
Mắt Mẹ nghẹn ngào hạnh phúc xa xăm
Con vẫn muốn ăn món ăn Mẹ nấu
Bốn mươi tuổi đầu vẫn thích Mẹ chăm

Những cuối tuần con chở cháu qua thăm
Mẹ vất vả lo chìu con chìu cháu Continue reading VÌ CON CÒN MẸ

“Dấu ấn cuộc đời”- Vũ Huy Tuấn (A07-37)

Hãy cố giữ lấy thời gian và gìn giữ những gì đẹp nhất trong đời học sinh chúng ta. Những kỷ niệm đẹp luôn ăn sâu vào kí ức, để rồi hồi tưởng về chính nó. Tương lai ở phía trước trong mỗi người hãy tự chuẩn bị cho mình hành trang để bước vào ” cơn lốc cuộc đời” . Hãy mĩm cười với những gì bạn đang có và sắp đạt được vì nó là của chính bạn, rồi khẳng định mình trong cuộc sống. Nhắm mắt lại tận hưởng những hương ngọt của thành quả. Cũng như riêng Hạnh chúc các bạn có đầy đủ lòng tin và nghị lực để vượt qua mọi trở ngại và khó khăn đang ở phía trước.

” Tương lai đang chào đón …ta…”

Gói trọn tình riêng cánh tay vừa
Gặt hái mùi hương phảng phất đưa
Cỏ đồng ngày xưa tươi nét mãi
Chỉ tại lòng ai thấy tàn phai !
 
Rạng sáng ngày 06-05-1994
VŨ HUY TUẤN

C360_2015-11-10-14-57-44-135[1]

Chiếc lồng đèn trung thu

den-long-trung-thu-1

Mỗi năm vào ngày tết Trung Thu, Trang đều mua lồng đèn và gói quà bánh để phát cho trẻ em trong xóm.

Chiều hôm nay, Trang hẹn 5 giờ 30 mà 5 giờ là các bé đã kéo đến đông nghịt. Những gương mặt trẻ thơ dễ thương ngước nhìn những chiếc lồng đèn đang treo trên cửa,  trên cây. Chúng nói chuyện với nhau vui vẻ và cười giỡn.  Chúng ngồi vào ghế nhìn Trang sắp xếp những gói quà.  Mấy năm trước Trang chỉ phát có hơn 40 phần quà, năm nay  trẻ em ở đâu kéo về đông quá,  nhẩm đếm  thấy hơn 60 bé.  Có những bé không ở trong xóm của Trang, chúng quen nhau rồi bảo nhau tới. Trang biết rằng mỗi năm các bé đến nhận quà đông lên nên Trang cũng đã chuẩn bị.

Bọn trẻ nhìn Trang ra câu đố, nhìn Trang đùa mà chúng cười . Trang nhìn chúng nhao nhao giơ tay đòi trả lời, nhìn chúng hạnh phúc khi trả lời đúng và nhận bánh kẹo.  Bọn trẻ dễ thương làm sao.

Những trò chơi, những câu hát vang lên làm một góc khu phố trở nên vui vẻ, nhộn nhịp.  Trang thích trẻ con, chúng ngây ngô quá.

 Cuối cùng, quan trọng nhất vẫn là phát lồng đèn và quà bánh.  Trang phát lần lượt từng bé.

– Cô ơi con có lồng đèn rồi, con không lấy lồng đèn ạ.
– Ừ , cô cám ơn con, con ngoan lắm.
Có một bé không lấy lồng đèn.

– Cô ơi cô cho con thêm một cái lồng đèn, con cho em họ của con ạ
– Em họ con đâu, sao con không dẫn ra đây?
– Dạ em con ở xa lắm.
Có một bé xin thêm lồng đèn.

– Cô ơi con không thích hình này, cô đổi cho con cái khác.

– Cô ơi… cô ơi…

Buổi vui Trung Thu kết thúc, Trang dọn dẹp bàn ghế.  Có một cô gái dẫn con đến và xin nhận quà. Trang nhìn xung quanh không còn chiếc lồng đèn nào cả, Trang lấy bánh kẹo đưa cho bé  và bảo :

– Cô xin lỗi con, con đến trễ quá, hết lồng đèn mất rồi.

Cô bé quay vào ôm mẹ và khóc, không chịu nhận quà bánh. Trang  cũng hơi bối rối, cô đã chuẩn bị nhiều như thế mà vẫn thiếu.  Trang ngồi xuống cầm tay đứa bé và nói:

– Mai con đến, cô tặng con chiếc lồng đèn to và đẹp hơn nhé!
Cô bé lắc đầu rồi quay chổ khác.

– Cho em nè.

Cô bé Nhi nhà bên cạnh cầm chiếc lồng đèn qua đưa cho cô bé đang khóc.  Trang ngạc nhiên, cô bé kia cầm lồng đèn cảm thấy thật hạnh phúc. Trang xoa đầu Nhi :

– Mai cô cho con cái khác đẹp hơn nhé!
– Dạ thôi ạ!
– Con có lồng đèn chưa?
– Dạ chưa ạ!
– Sao con lại cho em?
– Dạ , vì con thấy em khóc.
– Cô biết rồi, cô cám ơn con nhé! Con giỏi lắm.

Ngày Trung Thu của trẻ con, nhưng với Trang có nhiều cảm xúc . Trang giống như một đứa trẻ, mong chờ và hạnh phúc.  Những đứa trẻ cầm chiếc lồng đèn thong thả dạo bước trên đường.  Trang biết những nụ cười, những niềm vui  sẽ theo  những đứa trẻ  đi mãi.

26/09/2015
Sắc Màu – Đỗ Ngọc Hạnh

long den