Tag Archives: thơ Đỗ Ngọc Hạnh

VỀ

góc pho

Trời hanh nắng dịu dàng che ô cửa
Chiếc lá xanh ve vẩy chiếc lá vàng
Con đường nhỏ chở lòng mình năm tháng
Góc phố nào hoa nở rộ ngày xưa?

Mây bay qua hỏi ta về sao rứa?
Ta mỉm cười về chỉ một mình thôi
Tại nhớ mây nhớ bầu trời nên nỗi
Nhớ vui buồn theo cái nắng ngày qua.

Nếu hôm qua trở lại ngay hôm nay
Thì trong gió tiếng cười vang tiếng hát
Bụi cỏ dại sẽ cùng ta vuốt cát
Bước chân hồng là tiếng trống ngân lên.

Ta trở về dù rằng không nên đến,
Cái gì qua hãy để nó trôi qua.
Một mình ta lạc lõng một mình ta!
Tát mặt ta-gió mới hả dạ mình!

Năm 2008 – Đỗ Ngọc Hạnh- Sắc Màu
Trích tập thơ MỘT THƯỞ -NXB Văn Nghệ 2009

Cô bé và ông lão

danh-ngon-cuoc-song-272

Có một ông lão đã 80 tuổi vẫn hằng ngày đi bán vé số.  Ông mặc quần short, áo thun đóng thùng, đi giầy thể thao và bước khập khiễng trên đường. Ông gặp ai cũng cười, tay vẫy xấp vé số.

Một ngày , ông gặp một đứa trẻ 8 tuổi, một cô bé rất dễ thương. Cô bé hỏi ông:

– Ông ơi , sao ông lại đi bán vé số, nhà ông nghèo hả ông?

– Ừ nhà ông nghèo lắm- ông lão mĩm cười và dừng lại xoa đầu cô bé.

– Ông bán hết vé số chưa ông?

– Ông chưa bán hết, còn mấy tờ nữa thôi.

– Còn mấy tờ vậy ông, để con nói mẹ con mua hết cho ông nha?

– Thôi để ông đi bán, cám ơn con, con rất dễ thương.

– Ông ơi, sao con của ông không đi bán mà ông phải đi bán vậy?

Continue reading Cô bé và ông lão