VỀ VỚI BIỂN

bien 3

Em đến đây giữa biển trời lộng gió
Chỉ một mình trên bờ cát biển xanh
Kỉ niệm theo năm tháng đã qua nhanh
Như con sóng tràn vào rồi vội vã
 
Nước biển lăn, anh vội lau đôi má
Cười thẹn thùng nhìn ánh mắt anh trao
Ta quen nhau, quên biết tự thửo nào
Mà chiều nay sợ người đi mãi mãi
 
Em đến đây biển gọi em trở lại
Sóng cuộn trào mang nỗi nhớ dâng cao
Em muốn trôi theo con sóng năm nào
Níu bàn tay, không còn bàn tay nắm
 
Nhìn ra xa, biển trời nơi xa lắm
Biển dữ dội và biển cũng lặng im
Nhớ anh nhiều sắp vỡ cả con tim
Buồn lặng lẽ bước chậm trên biển vắng
 
Em biết rằng trời mưa sao có nắng
Sóng xóa nhòa đâu tìm được dấu chân
Nhưng rồi gió xoa dịu biết bao lần
Nhớ đến anh, em tìm về với biển

10/03/2016
Đỗ Ngọc Hạnh

bien2

Bình luận

comments

2 thoughts on “VỀ VỚI BIỂN”

  1. “Nhưng rồi gió xoa dịu biết bao lần
    Nhớ đến anh, em tìm về với biển”
    Tôi thích 2 câu thơ này, “gió xoa dịu biết bao lần” ý thơ hay quá, phải, dù có đã chia tay nhưng những kỷ niệm như những cơn gió làm xoa dịu bản thân ta, một thời với kỉ niệm… nếu một lần nào nhớ, thì hãy quay về. ..

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>